qìn yuán chūn wǎn xú yuán jié
沁园春(挽徐元杰)
sān xué shàng shū, yuān hū tiān zāi, zhé rén yǐ wēi.
三学上书┃,冤乎天哉┃,哲人已萎。
zì gāng cháng yī shū, wéi shí tài xī, diǎn xíng zhū lǎo, jìn lì fú chí.
自纲常一疏┃,为时太息┃,典刑诸老,尽力扶持|。
fāng kū nán chuáng, jì shāng yòu bō, sǐ dào xiān shēng shì kě zhī.
方哭南床|,继伤右拨,死到先生事可知|。
shāng xīn chù, xiào hán méi lěng luò, xuè lèi lín lí.
伤心处|,笑寒梅冷落,血泪淋漓|。
rén xīn gōng lùn nàn qī.
人心公论难欺|。
yuàn jūn fù míng míng wù cǐ jī.
愿君父、明明悟此机|。
xī fàn yáng, huò chéng xīn shì, shuō zhe dāng nián rén shì qí.
昔范阳|,祸成新室,说著当年人噬脐|。
jūn zhī fǒu, dàn huáng tiān zuò sòng, cǐ shì wú zhī.
君知否|,但皇天祚宋,此事无之|。
三学上书|,冤乎天哉,哲人已萎|。自纲常一疏|,为时太息,典刑诸老|,尽力扶持|。方哭南床,继伤右拨|,死到先生事可知|。伤心处,笑寒梅冷落|,血泪淋漓‖。人心公论难欺‖。愿君父、明明悟此机‖。昔范阳‖,祸成新室,说著当年人噬脐‖。君知否‖,但皇天祚宋,此事无之‖。