zèng wéi yáng gù rén
赠维扬故人
dōng jīng shào zhǎng rèn wéi sāng, shū jiàn shuí jiào rù dì xiāng.
东京少长认维桑,书剑谁教入帝乡|。
yī shì wú chéng kōng fàng zhú,
一事无成空放逐|,
gù rén xiāng jiàn zhòng qī liáng.
故人相见重凄凉。
lóu tái jì mò guān hé wǎn, rén wù xī shū yì lù cháng.
楼台寂寞官河晚|,人物稀疏驿路长|。
mò guài lín fēng chóu chàng jiǔ, shí nián chūn sè yì wéi yáng.
莫怪临风惆怅久,十年春色忆维扬‖。