zèng sēng
赠僧
fú shì fú huá yī duàn kōng, ǒu pāo fán nǎo dào lián gōng.
浮世浮华一断空|,偶抛烦恼到莲宫|。
gāo sēng jiě yǔ yá wú shuǐ,
高僧解语牙无水,
lǎo hè néng fēi gǔ yǒu fēng.
老鹤能飞骨有风|。
yě sè yín yú shēng zhú wài, shān yīn zuò jiǔ rù chí zhōng.
野色吟馀生竹外|,山阴坐久入池中|。
chán shī mò wèn qiú míng kǔ, zī wèi guò yú shí liǎo chóng.
禅师莫问求名苦,滋味过于食蓼虫‖。