wàng fū shí
望夫石
hé dài tí gē qù bù hái, dú liú xíng yǐng bái yún jiān.
何代提戈去不还┃,独留形影白云间。
jī fū xiāo jǐn xuě shuāng sè,
肌肤销尽雪霜色┃,
luó qǐ diǎn chéng tái xiǎn bān.
罗绮点成苔藓斑┃。
jiāng yàn bù néng chuán yuǎn xìn, yě huā kōng jiě dù chóu yán.
江燕不能传远信,野花空解妒愁颜┃。
jìn lái qǐ shǎo zhēng rén fù, xiào cǎi mí wú shàng běi shān.
近来岂少征人妇┃,笑采蘼芜上北山。